Nhìn sự thành công và nghe ông Jimmy Lai nói chuyện, không ai có thể tin rằng ông chỉ được học đến lớp 5. Nhưng ông không lấy đó làm xấu hổ mà ngược lại ông cho rằng đó là điểm mạnh của ông. Ông Lai nói vì ông không được học nhiều, ăn nói dở, càng không biết viết sao cho hay, nên ông tập trung hoàn toàn vào HÀNH ĐỘNG : " Tôi nói rất ít, tôi chỉ làm thôi ".
Ông Lai được mẹ giành dụm tiền gửi ông đi theo ghe vượt biên từ Quảng Đông sang Hong Kong năm mới 12 tuổi. Đến HK ông phải tự lập tự túc hoàn toàn, khởi đầu từ con số không và phải làm việc chui trong các hãng xưởng với đồng lương rất thấp. Tuy vậy, ông không bao giờ quên những giọt nước mắt của mẹ ông lúc chia tay, mẹ ông dặn ông " Con đi lần này chắc không bao giờ mẹ con mình được gặp nhau nữa, con hãy ráng sống cho tốt, HK là xứ tự do, chỉ có ở đó con mới có được cuộc sống khá hơn của cha mẹ ". Và từ đó, cậu bé Jimmy Lai đã luôn nuôi 1 ước mơ " Làm sao cho TQ cũng được tự do như HK " !